Bài luận của Kwasi Enin, người được nhận vào 8 ĐH hàng đầu nước Mỹ

(Dân trí) Vừa qua, Kwasi Enin, một thiếu niên da màu đã trở thành tâm điểm của báo chí viết về giáo dục khi cậu được cả 8 trường ĐH hàng đầu nước Mỹ gửi giấy báo nhập học.

Bài luận có tựa đề: “Sống trong âm nhạc” 

Một quyết định sai lầm có thể bắt đầu hay kết thúc một phong cách sống. Vào năm lớp 7, tôi chọn khoá học “Âm nhạc trong cuộc sống” chỉ để đáp ứng chương trình học theo yêu cầu của bang. Nhưng quyết định này đã có thể khiến tôi trắng tay nếu không có sự giúp đỡ của bà Brown, người khi đó là giảng viên nhạc thính phòng. Tôi không chỉ đạt yêu cầu căn bản mà còn bắt đầu hành trình âm nhạc của mình. Giờ đây tôi là một nhạc công violin nhiệt huyết với 9 năm kinh nghiệm. Giờ đây tôi cũng đưa âm nhạc vào cuộc sống của mình. Nó là khoá tự học đầu tiên và dài nhất mà tôi từng học.

Âm nhạc đã trở thành niềm cảm hứng cho đam mê học hỏi của tôi. Tôi phát triển khả năng suy nghĩ sáng tạo khi gặp các vấn đề khó là nhờ những khả năng vô hạn trong âm nhạc. Có đến hàng triệu sự kết hợp về nốt, hợp âm, hay giai điệu trong thế giới âm nhạc lúc nào cũng chờ đợi để được xuất hiện trong bản nhạc. Kể từ năm lớp ba, khi tôi khám phá những cấu trúc kết hợp này, trí óc tôi cũng bắt đầu hình thành những phương pháp liên quan để giải toán, các vấn đề rắc rối trong văn học hay tìm ra lối thoát cho những tình huống khó khăn.

Tại trường cấp 2, tôi càng trở nên thông thạo ngôn ngữ của âm nhạc hơn. Khi chơi những tác phẩm lớn của các nhà soạn nhạc như Max Brunch hay Van Beethoven, tôi đã hoàn thiện kỹ năng, chăm chỉ luyện tập để có thể thành công với những buổi biểu diễn của riêng mình.

Ở tuổi 17, Kwasi Enin, cậu học sinh của trường William Floyd đã được nhận vào 8 trường ĐH danh tiếng.

Âm nhạc cũng là một phương tiện để tôi thể hiện vai trò của mình trong trong cộng đồng. Khi biểu diễn Big Jule của Guys and Dolls trong buổi hoà nhạc yêu thích, tôi đã giúp tạo ra một không khí tuyệt vời khi cả hội trường cùng hát và nhảy.

Bất kì khi nào tôi biểu diễn, tôi đắm chìm trong cuộc hội thoại giữa khán giả và dàn nhạc. Tôi luôn tạo ra những kỉ niệm đặc sắc mà ở đó tôi thực sự là một phần của văn hoá và cả lịch sử với cộng đồng. Tôi sẽ không có được sự ngưỡng mộ ấy của thầy cô và bạn bè nếu tôi không để  sức hút của âm nhạc thuyết phục tôi trở thành một người biểu diễn ở trường, ở thành phố và trên quy mô toàn bang.

Cuối cùng, âm nhạc đã trở thành người thầy dạy tôi tầm quan trọng của khả năng lãnh đạo, làm việc nhóm và tình bạn. Âm nhạc dạy tôi tầm quan trọng của trật tự và sự cân bằng. Khi tôi điều hành một nhóm, tôi biết được rằng nhóm đó sẽ mạnh đến mức nào nếu mỗi thành viên trong nhóm dành trọn nỗ lực vào công việc chung. Khả năng lãnh đạo không phải lúc nào cũng là điều khiển người khác.  Nhiệm vụ quan trọng nhất của một người lãnh đạo là có thể tạo ra sự hài hoà giữa các thành viên trong nhóm, giúp nhóm đạt được hiệu suất cao nhất.

Sự cân bằng cùng với sự cải tiến sẽ mang tới thành công, và âm nhạc đã dạy tôi tất cả những điều đó. Đó là những gắn kết kì diệu mà tôi và bạn tôi có được nhờ luyện tập những bản nhạc khó. Tôi cảm ơn thầy cô, cây đàn viola của tôi và giọng hát của tôi vì đã tạo ra những môi trường nuôi dưỡng tình bạn và kinh nghiệm học tập đến vậy.

Bến bờ của tôi là thế giới của những nhà soạn nhạc, sự hài hoà và những khả năng. Bến bờ âm nhạc ấy đã hình thành tính cách của tôi và nếu không có âm nhạc, cuộc đời tôi sẽ mất một nửa thú vị. Hành trình của tôi là âm nhạc trong cuộc sống, khiến tôi hào hứng mỗi ngày. Trái tim tôi cất tiếng hát mỗi ngày bởi hành trình này thật thú vị. Mặc dù sự nghiệp tương lại của tôi là về y học, tôi biết ơn vì tôi vẫn có thể học được rất nhiều từ và về thế giới âm nhạc.